Đời & Game

Từ nhỏ, mình đã mê chơi game. Nhiều lần bị bố mẹ bắt tại trận và đòn roi, vì ở thời đó, chơi game là xấu. Trò trơi điện tử, bằng cách nào đó vẫn hiện diện trong cuộc sống của mình từ bé tới giờ. Trốn học đi chơi, vụng chộm tiền để đi chơi, say mê để rồi bẵng qua thời gian, mình mới nhận ra là bị nghiện game. Mình chưa hề nghĩ về chuyện đó, mặc dù việc chơi game đã gây ra rất nhiều hệ quả xấu về học tập, công việc và sức khỏe. Rồi đến lúc, mình phải tìm hiểu, làm sao để earn một thứ gì đó cải thiện cuộc sống của mình từ game, để nó không trở nên vô nghĩa. Và mình bắt đầu tìm lý lẽ, cách suy nghĩ về game áp dụng vào cuộc sống.

Mọi chuyện bắt đầu sáng tỏ hơn khi mình xem các bạn streamer chơi game nhập vai. Ở một số game, nhân vật sẽ phải tìm cách sinh tồn, bằng cách tìm nguyên liệu, lắp ghép công cụ, kiếm đồ ăn, trang bị. Mình thấy rất thú vị khi nhân vật có chỉ số dinh dưỡng và nước, khi thanh này vơi, người chơi sẽ phải nạp đồ ăn. Hay nhỉ. Mình nhận ra, đời mình cũng hay vậy mà. Rồi mình tưởng tượng, sẽ ra sao nếu cuộc đời mình có các thanh chỉ số như vậy?

Điều thú vị bắt đầu từ lúc mình chạy bộ. Môn này là môn cực kỳ thú vị, bởi nó có rất nhiều chỉ số để bạn biết mình đang luyện tập thể nào, thành tích của mình ở mức nào. Đây là yếu tố rất quan trọng khi bạn chơi bất kì trò chơi nào. Ít có môn thể thao nào có nhiều chỉ số như vậy, hoặc phải rất vất vả để thống kê. Chạy thì đơn giản lắm, chỉ cần đeo một chiếc đồng hồ thể thao, sau đó bạn sẽ có đủ các thông số về tốc độ, nhịp tim, số bước chân, quãng đường … rồi từ đó ngày ngày luyện tập để cải thiện. Thử so với môn thể thao vua là đá bóng nhé, nếu bạn chơi đá bóng, sẽ thật tuyệt nếu sau mỗi trận, bạn có các thông số về việc mình đã bao nhiêu lần cướp bóng thành công, sút trúng gôn, bao nhiêu đường truyền… điều mà chỉ có ở các giải bóng đá chuyên nghiệp.

Và mình nhận ra, mọi chứ trở nên hợp lý hơn nhiều khi áp dụng game vào cuộc đời.

Tất nhiên là chỉ áp dụng lối tư duy thôi, chứ nguyên lý nó chẳng liên quan. Hai hệ thống này hoạt động chả có gì tương đồng với nhau cả. Lối tư duy ở đây, đó là coi những gì xảy ra với ta giống như ta đang chơi game, và mọi thứ trở nên đơn giản và thú vị hơn nhiều. Hãy nhớ lý do vì sao bạn thích game, và mang nó vào cuộc sống. Mình thích các chỉ số, nó nói lên rất nhiều điều, vì vậy mình cố gắng thu thập càng nhiều chỉ số của bản thân càng tốt. Mình thích các quest – nhiệm vụ trong game, và mình biến to-do list của mình như một dạng nhận nhiệm vụ, hoàn thành, nhận thưởng. Tức là đưa gamification vào cuộc sống. Gamification thì là có rất nhiều tài liệu nghiên cứu và áp dụng nó vào nhiều góc cạnh của cuộc sống, nhưng cái mình muốn nói ở đây là áp dụng vào cách chúng ta nhìn cuộc đời của mình.

Your Body Is Your Temple

Đây là câu hình như xuất hiện trong kinh thánh, và nó đã khiến mình có góc nhìn khác về cuộc sống. Mình kẻ vạch giữa 2 khái niệm: linh hồn và thể xác. Cơ thể của mình là nơi linh hồn trú ngụ, và mình cần phải chăm sóc, bảo dưỡng nó để vận hành được tốt và lâu dài – sống dai. Linh hồn thì rõ ràng, mình phải bồi đắp để nó có thêm kiến thức để vận hành cơ thể, và để vươn tới những trải nghiệm mới, thú vị hơn. Rồi mình nghĩ tới phim Matrix – Ma trận, và lý thuyết về đa vũ trụ, để rồi thấy, cuộc sống thật vô thường nhưng thú vị. Mình không bàn tới việc lý thuyết đó là sự thật hay không, mình coi nó là thật và áp dụng vào cách mình nhìn nhận cuộc sống. Sẽ rất thú vị nếu tưởng tưởng, giống như phim Ma Trận, tất cả chúng ta đều đang là người chơi game nhập vai ở một thế giới khác, giống như có góc nhìn thứ 3 về bản thân ta, từ chính linh hồn của ta nhìn về cuộc sống này. Tức là mình không chỉ tách linh hồn và thể xác ra, mình còn đặt linh hồn của mình ở góc độ khác.

Nghe có vẻ ngáo game, thôi dừng không viết nữa. Trích lại một bài hay ho với chủ đề này.

Video game designers are experts at making things fun and engaging to the point of being addictive. What if I could take the same ideas to get myself addicted to my own life?

Luke Mac – https://medium.com/s/story/my-relentless-quest-to-turn-my-life-into-a-game-8f79867ff340

Leave a comment

Leave a Reply

%d bloggers like this: